Trong tâm hồn của tôi, cha tôi là một vì sao sáng lấp lánh cuối trời xa. Những kỉ niệm về cha chính là những kí ức dõi theo tôi từng ngày. Nhưng kỉ niệm không thể nào xóa đi trong trí óc tôi về cha là ngày mà tôi năm viện.
Cha ơi! Cha có hiểu hết nổi lòng của con không? Con yêu cha, con thương cha vì những giọt mồ hôi lăn dài trên má khi cha ở cạnh con trong một bệnh viện xa lạ. Cha tôi đã vì tôi mà bỏ qua biết bao nỗi lo toan. Vào mùa hè năm ấy, một mùa hè đầy kỉ niệm với tôi đã đưa đến cho tôi một căn bệnh đau tai. Tôi bị viêm tai xương chủm hồi 5 tuổi. Thời gian điều trị của tôi rất dài nhưng nó chẳng là gì cả. Và cũng vào mùa hè ấy, căn bệnh của tôi đã đến đỉnh cao và phải ra bênh viện Việt Đức tiến hành ca mổ. Anh chị tôi đi xa, chỉ có cha đưa tôi đi, còn mẹ ở nhà lo cho em. Cha đưa tôi đi nhưng không một lời khó chịu. Và một ngày với tôi cũng đã bắt đầu. Ca mổ của tôi kéo dài trong vòng 8 tiếng. Các cô chú bác sỹ đã tiêm thuốc gây tê cho tôi trước khi ca mổ bắt đầu. Khi ca mổ bắt đầu, cha tôi phải ngồi ở ngoài để đợi. Một tiếng, hai tiếng ..... rồi đến 8 tiếng đã trôi qua. Tôi bắt đầu nằm trong vòng tay ấm áp của cha. Chỉ vì quá đau mà tôi đã gào thét. Ở đó, chỉ có cha là người thân yêu duy nhất của tôi. Tôi đã gào thét rất to và cha ôm chặt lấy tôi và nói:“Con ơi! Đừng khóc nữa. Đừng làm cha sợ. Ở đây cha chỉ có một mình con. Không còn ai ở cạnh cha nữa”. Câu nói ấy đã làm cho tôi không thể nào gào thét nữa mặc dù tôi rất đau. Rồi cha hát cho rồi nghe và ru tôi ngủ. Một hồi sau, khi tỉnh giấc, tôi đã thấy cha nằm gục xuống, vì tôi mà cha đã thức khuya để lo cho tôi từng ly từng tí. Từ bộ áo quần cho đến miếng ăn. Tôi không muốn ăn và ăn cũng chẳng ngon nhưng nhìn thấy vẻ âu yếm lo lắng của cha dành cho tôi mà tôi ăn từng miếng cháo trong sự nghẹn ngào. Một tháng điều trị như vậy, cha đã quá khổ vì tôi, nhưng cha không một lời than phiền. Và cuối cùng ngày xuất viện cũng đã đến với tôi. Bác sĩ bảo bệnh tình của tôi đã khôi phục hẳn. Lúc ấy, niềm vui của cha bắt đầu dâng trào. Cha ôm chầm lấy tôi mà dịu dàng nói: “Con ơi! Con không còn đau nữa có phải không?”. Tôi liền “vâng” một hồi rất to. Và cha con tôi bắt đầu rời khỏi nơi vòng tay yêu thương đã cứu sống tôi.
Trong tâm hồn tôi luôn sống dậy những kĩ niệm về cha và cũng không ai có thể thay thế cha trong trái tim tôi.
“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha
Nước biển mênh mong không đong đầy tình mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha”